Tour chinh phục nóc nhà Đông Dương

Chia sẻ qua Facebook Chia sẻ qua Twitter
Tour chinh phục nóc nhà Đông DươngTấm thảm ngũ sắc hoa đỗ quyên khổng lồ nơi lưng chừng núi Hoàng Liên là sức mạnh tiếp bước cho hành trình lên tới đỉnh Fan.

Fansipan được gọi là phiến đá khổng lồ chênh vênh chẳng còn gì xa lạ đối với dân "phượt". Đã đọc những thông tin cần thiết, chuẩn bị đầy đủ các vật dụng, tôi yên tâm xách ba lô lên đường khám phá "nóc nhà Đông Dương" với cung đi từ Cát Cát về Trạm Tôn, hành trình dài 3 ngày 2 đêm. Đây là cung đường khó thứ 2 trong 3 con đường chính lên đỉnh Fan, nhưng dường như quyết tâm chiến thắng chính bản thân mình là động lực để sáu kẻ “9x” chúng tôi thực hiện hành trình này.

Chuyến tàu chợ LC1 từ từ lăn bánh, Lào Cai đón chúng tôi bằng những cơn mưa tầm tã. Sau khi thăm thú một vòng ở thị trấn sương mù Sapa, chúng tôi di chuyển xuống bản Cát Cát để cùng porter (người vận chuyển đồ cho chúng tôi suốt hành trình) làm các thủ tục cần thiết cho chuyến đi.

Khám phá thiên nhiên hùng vĩ


hoa-do-quyen.jpg
Hoa đỗ quyên bạt ngàn núi rừng Hoàng Liên

Đúng 14h, chúng tôi xuất phát từ bản Cát Cát với độ cao 1.200m tiến về hướng "nóc nhà". Dáng người nhỏ nhắn cùng đôi chân thoăn thoắt, những porter – con người của núi rừng gùi toàn bộ thức ăn trong 3 ngày, lều bạt, túi ngủ, ước chừng mỗi gùi cũng phải tới 20kg nhưng vẫn leo phăng phăng và đi nhanh đến nỗi chúng tôi chẳng thể nào đuổi kịp.

Chúng tôi vừa đi vừa ngẩn ngơ ngắm những mái nhà tranh, những cánh hoa rừng mà chưa kịp biết tên, mây mù nằm im lìm trên những thửa ruộng bậc thang tạo nên một bức tranh đẹp đến mê hồn. Mải miết bước theo con đường mòn đất đỏ, những đoạn dốc ngược, những mỏm đá cheo leo bám rêu xanh trơn trượt như đang thử thách ý chí của những kẻ “9x” chúng tôi.

Cuối tháng 3, cái rét không còn cắt da cắt thịt nhưng trên lưng chừng núi mây vẫn bay bạt ngàn, hơi lạnh bắt đầu len lỏi vào da thịt, sương ngấm vào đầu đau ê ẩm. Đi một đoạn đường nữa là tới chỗ nghỉ đầu tiên với độ cao 2.200m, bầu trời như được vén bức màn màu trắng lộ rõ ra màu xanh dương điểm mảng vàng óng của ánh hoàng hôn.

Càng lên cao không khí càng loãng và đêm càng lạnh. Biết còn hai ngày leo nữa nên chúng tôi ăn cơm nhanh chóng rồi chui vào lán ngủ, nghỉ ngơi lấy sức để ngày mai leo tiếp.

Ngày tiếp theo với lịch trình xuất phát từ điểm cao 2.200m đến 2.900m. Chiều leo xuống 2.800m và hạ trại tại đây. Không còn mây mù trắng xóa, bầu trời cao và trong hơn trông như chiếc dù màu xanh khổng lồ, nghe tiếng gió thổi mà lòng nhẹ bẫng. Chúng tôi băng qua rừng trúc bạt ngàn xanh mát, bỏ lại đằng sau những dãy núi trùng điệp và ngẩng đầu lên những cành cây cổ thụ vươn cao ngùng ngoằng.

Con đường tưởng chừng như dài và lắm gian truân nhưng cảnh sắc ở đây làm chúng tôi quên hết mệt mỏi, những tán lá phong đỏ xen lẫn màu xanh bạt ngàn. Khi lên đến độ cao khoảng 2.500m những màu hồng, đỏ, tím, vàng, trắng của hoa đỗ quyên như dệt thành tấm thảm ngũ sắc khổng lồ, hoa nở gần như cả năm nhưng nhiều nhất vẫn là cuối xuân và đầu hạ. Dãy Hoàng Liên được ví như là vương quốc của loài hoa này.


thien-nhien-hoang-so-hung-vi.jpg
Thiên nhiên hoang sơ, hùng vĩ

Đoàn chúng tôi kết thúc ngày thứ hai với bao trải nghiệm quý giá và sự hứng khởi. Chúng tôi ngồi quây quần bên nhau kể lại những cảm xúc cũng như giây phút đã qua. Từ đó rút ra kinh nghiệm cho chặng leo cuối cùng lên tới đỉnh Fan. Những giây phút nguy hiểm vì những lần suýt trượt chân ngã, những đoạn leo dốc tưởng chừng như bị bổ ngửa ra đằng sau bởi ba lô kéo, cả những lúc bám mình lên dây leo lên vách đá dựng đứng. Tất cả những điều đó luôn thường trực bên cạnh chúng tôi trên suốt chặng đường.

Ngày thứ 3, theo lịch trình đã vạch sẵn, buổi sáng leo lên đỉnh và buổi chiều sẽ đi về theo cung đường Trạm Tôn. Do đã được “rèn luyện” bởi 2 ngày vừa qua nên đoàn chỉ mất khoảng 2 giờ đồng hồ để leo lên đỉnh từ điểm nghỉ 2.800m. Gió vẫn gầm réo kéo theo mây mù về bao quanh đỉnh núi, từ trên cao không còn nhìn thấy những đỉnh núi bên cạnh, những chấm đỏ, vàng, trắng của hoa đỗ quyên nữa.

Trên đường tới "nóc nhà thần thoại" ấy chúng tôi đã bắt gặp rất nhiều người bạn từ trên đỉnh trở về, những nụ cười, những cái bắt tay, những lời động viên chúng tôi cố gắng. Chúng tôi đã đến đây bằng những bước chân nhỏ bé và bằng chính trái tim đam mê xê dịch của tuổi trẻ.

Trở về với cung đường Trạm Tôn giờ đã khá dễ dàng với chúng tôi. Cũng bởi kinh nghiệm của 3 ngày trekking vừa qua cũng như niềm vui sướng khi đặt chân lên được nóc nhà Đông Dương, trên cung đường trở về, chúng tôi bắt gặp rất nhiều người bạn đồng hành, những câu chào, những lời trò chuyện như những người đã thân quen từ lâu, san sẻ cho nhau từng ngụm nước lấy từ dòng suối mát lành.

Những con người hiền hậu

leu-du-lich.jpg
Các porter đã đi trước và dựng lều cho chúng tôi

Có lẽ với tôi, Fansipan không phải là hành trình chinh phục thiên nhiên mà là hành trình khám phá, khám phá chính bản thân mình, khám phá về vùng đất tôi đặt chân đến. Thiên nhiên hoang sơ nhưng thật hùng vĩ của núi rừng Tây Bắc đã mang lại cho tôi biết bao cảm xúc nhưng điều làm tôi nhớ nhất chính là tình cảm của con người nơi đây.

Dẫn đoàn chúng tôi có 4 phu khuân đồ, đều là người dân tộc H'Mong. Hình ảnh "dao gài thắt lưng", chiếc vòng bạc, tục bắt vợ... đến hôm đó tôi mới có cơ hội được nhìn tận mắt và nghe kể.

Những con người vóc dáng nhỏ bé nhưng sức khỏe tưởng chừng không có giới hạn, họ cứ leo mà không biết mệt mỏi trên các sườn đồi núi với những gùi đồ cho cả đoàn mà những đứa "tuổi 20 bẻ gãy sừng trâu" như chúng tôi chẳng bao giờ có thể theo kịp. Đôi chân như chai sần vì sỏi đất, đầu tóc đã quen với nắng mưa của đất rừng này nên họ leo núi chẳng cần giầy tất, mũ áo lỉnh kỉnh.

Tôi được nghe các anh kể, ngoài công việc chính là phát nương trồng rẫy, thỉnh thoảng có người gọi thì khuân đồ cho khách lên Fansipan để có thêm tiền nuôi đàn con ở nhà, mà đứa nào đứa ấy quanh năm cũng chỉ có chiếc áo cộc mỏng manh.


Tôi nhớ ở nơi ấy các anh đã cho đám chúng tôi biết mùi vị nước từ dòng suối ngọt lành, bữa cơm do chính tay các anh nấu, với những miếng thịt lợn mán, những cọng cải xanh, những tô mì vào buổi sáng ăn một nửa đã thấy no căng bụng mà có lẽ ở Hà Nội mãi tôi sẽ chẳng bao giờ được biết.

"Hạnh phúc là cuộc hành trình chứ không phải đích đến"


tam-biet-fan.jpg
Tạm biệt Fansipan, tạm biệt Sapa


Tôi như tìm lại được chính mình sau mỗi chuyến đi, tôi đi để thấy rằng bản thân mình còn quá may mắn, đi để thấy rằng mình thật nhỏ bé và quan trọng hơn tôi đã biết yêu thương nhiều hơn.

Đi triền miên cả ngày khiến bàn chân tê mỏi, đôi vai vì đeo ba lô nhiều bỏng rát và đỏ ửng nên mỗi tối trước khi đi ngủ lại dán chằng chịt Ecosip và bôi thứ gel nóng cho cơ thể đỡ đau ê ẩm. Có đêm giấc ngủ chập chờn bởi lán dựng trên những thân cây trúc dài ngoằng, khô khốc, lồi lõm cùng với đêm trên núi lạnh buốt và đêm mưa rừng dai dẳng làm tôi không tài nào ngủ được.

Có những đoạn tưởng chừng như sắp bỏ cuộc, có những đoạn leo lên những bậc thang đá to choảng mà sắp đứt hơi thở, đeo găng tay thấy khó chịu, tháo ra cứ để tay trần bám vào các rễ cây, thân cây trúc dài loằng ngoằng khiến bàn tay bị rớm máu bởi bị cành cây cào, lá cây sắc cứa như chiếc dao găm sắc nhọn.

Cuộc hành trình lên đỉnh Fansipan đã giúp tôi khám phá chính bản thân mình, một đứa con gái ưa mạo hiểm và hoang dã, đã biết cho đi và biết trao yêu thương nhiều hơn, và tiếp thêm tự tin cho bản thân để luôn vững bước trên các cung đường tiếp theo mà chẳng hề lo lắng mình không đủ sức khỏe.

Lộ trình:


 lo-trinh-chinh-phuc-fan.jpg

Ngày 0: Hà Nội – Lào Cai. Có thể đi tàu đêm từ Hà Nội để sáng sớm đến Lào Cai
Ngày 1: Lào Cai – Sapa – Cát Cát – Điểm nghỉ 2200m
Ngày 2: Điểm cao 2200m – Điểm cao 2900m – Điểm nghỉ 2800m
Ngày 3: Điểm cao 2800m – Đỉnh Fan 3143m – Trạm Tôn – Sapa

Các điểm khám phá:

Thành phố Lào Cai, cửa khẩu Hà Khẩu, thị trấn Sapa, bản Cát Cát, dãy Hoàng Liên Sơn, toàn bộ cung đường leo Fan, đỉnh Fan, Trạm Tôn, đèo Ô Quy Hồ.

Những chú ý đặc biệt:
 
Rèn luyện sức khỏe thật tốt trước khi quyết định leo Fan, chuẩn bị kỹ đồ dùng cần thiết, tùy thuộc vào từng mùa trong năm mà cần những đồ khác nhau. Nên đi theo vết đường Porter đã đi, tuyệt đối không mạo hiểm tìm đường mới hay tự đi mà không có người dẫn đường. Những kỹ năng đi rừng là điều kiện tiên quyết cho hành trình Cát Cát – Đỉnh Fan.

Thời gian đẹp nhất để đi cung này là tháng 9 – 11 hoặc tháng 3 – 4.

Các đồ dùng cần thiết: giày bata bộ đội, áo thu đông mỏng và thấm mồ hôi, 1 áo gió, 1 áo khoác chống rét, quần áo mưa, găng tay, ủng ni-lông, socola và các thức ăn nhiều năng lượng mà gọn nhẹ, nước tinh khiết, có thể pha C sủi để tăng sức đề kháng…

 

    Bài: Vân Bee
Chia sẻ qua Facebook Chia sẻ qua Twitter
Các tin khác
Bài được xem nhiều nhất
Chuyên trang du lịch